E: Em sai rồi, em chưa đủ năng lực để đánh giá đúng khả năng của người khác. Vẫn là phải tự mình cố gắng thôi.
I: Được rồi, ngủ một lúc đi, hoặc nhốt mình vào lồng, và như anh đã nói, đừng sợ hãi hay dao động, anh sẽ dùng kỹ năng answer - talker để trả lời câu hỏi này.
I: E à, ta đều biết cảm xúc của mày gây đau khổ cho người khác mà? ĐÓ là kinh nghiệm chứ thậm chí còn chẳng phải là kiến thức. Cái đống hổ lốn gì đã để lại trong suốt thời gian qua vậy?
E: Nhưng những cảm xúc đó, dù em ấy nói rằng tôn trọng, bức tranh hay gì đi nữa, thì nó đâu đúng? Những gì ae mình đã học, đã thảo luận, đều nói rằng không nên như vậy, đó là còn chưa kể tới những gì em ấy nói đều là từ những cuốn sách phiến diện không dành cho lứa tuổi đó.
I: Nhưng chúng ta không thể ngăn cản ai làm điều gì được, cách sống của mỗi người là khác nhau, lịch sử đã chứng minh điều đó, và dù có ra sao, thì nó vẫn tiếp diễn cho tới ngày nay. Đau khổ có tồn tại thì cũng là điểm thiết yếu của thời gian, và bị dòng chảy lớn che đi thôi.
E: NHưng chẳng phải a cũng nói, những anh hùng, là người thay đổi tương lai to lớn từ những thực tại nhỏ bé xung quanh sao? Họ vượt dòng thời gian với mong muốn chỉ là cứu người mình yêu. Chẳng phải ae ta ở đây là vì vậy sao?
I: Chú lậm phim ảnh truyện quá rồi, Cuộc đời mỗi con người sinh ra và mất đi, dù có đau khổ thì cũng có yêu thương, cô ta đã chọn đau khổ, để có thể tận hưởng yêu thương; chẳng phải chú cũng nói vậy với anh sao: "em thà hy sinh các nguyên tắc của anh, nếu điều đó làm em và cổ hạnh phúc dù trong chốc lát, mọi đau đớn em sẽ gánh chịu".
E: thì đúng là em nhận lại gấp đôi đau đớn từ sự tận hưởng dục vọng mà.
I: ngu ngốc, ta đều đã thảo luận là đau đớn của chú không quan trọng, quan trọng là người mà chú thương.
E: Sao nãy anh không cho em ra? Anh không thấy tim đập nhanh, tay chân rụng rời, còn đầu óc với mặt mũi như muốn nổ tung à,
I: rồi sao? a đã kêu là chú ở trỏng quan sát cách anh làm việc còn gì? Còn mò ra làm phiền anh nữa,
E: Nhưng cổ đã nói là không có chuyện gì còn gì?
I: Đó là con nhỏ nói rằng mình sống thoáng đó, ai mà tin được? Chú là otaku mà, ko biết dân Nhật nghĩ gì sao? Chưa kể phải phân tích quá khứ của nhỏ nữa. Anh không quan tâm, nhưng chú thì có, và chú đau lòng vì ai đó bị tổn thương, rồi đau khổ do sự tưởng tượng của mình, mấy cái đó làm a bị ảnh hưởng, ta chia sẻ chung cơ thể đó.
E: Thì rồi, mọi chuyện ổn rồi,
...
E: anh, anh đừng nói kiểu đó, cổ giận cổ buồn á...
I: em phải chấp nhận thôi, em cũng đã thấy những sinh mệnh trượt lên nhau và biến mất hoàn toàn rồi mà?
...
E: em nghĩ ra rồi anh ơi, những lúc buồn, cổ ko tin ai cả, ko tin cả bản thân mình, rồi cứ thế dằn vặt trong đau khổ á,
I: Có thực là thế ko? a đã nói là nhỏ mong muốn và chấp nhận điều đó, đánh đổi nó bằng những phút giây hạnh phúc để vẽ lên bức tranh cảm xúc của mình mà? Thực sự là nhỏ còn trẻ quá, và suy nghĩ cứ lắt láy như em từng vậy, lúc nào buồn là lại bấu víu vào cảm xúc... em thích thì nói tiếp đi, a ko nói nếu e cứ trực xen vào, và a ko mở khóa cho em đâu, nói gì thì cũng ở trong đó, tự giác đi, cái lồng đâu có khóa.
E: a thì tài giỏi rồi, lúc buồn quán tâm này nọ, có mỗi em khóc rồi dằn vặt, a thì cứ trơ mặt ra.
I: đó là cách làm đúng đắn đó em, đâu phải ngẫu nhiên a phải chia cơ thể này cho hai người rồi dùng em như ngôi thứ ba.
E: em ko biết, cứ khi nào cổ dằn vặt bởi lý trí và cảm xúc là anh lại thả em ra, a thì cứ tìm cách suy nghĩ đúng đắn để ràng buộc em ko được đến gần, cứ lúc nào em chực muốn khóc thì a lại ko cho em khóc, quẳng em sang một bên, a làm chủ một người thôi, mắc gì cứ nhảy qua nhảy lại, a muốn tất cả mọi người đều lý trí sao? Con người đâu thể làm điều đó,
I: Lý trí đơn giản là làm mọi thứ đúng đắn với nó thôi em à, a đang giúp em mà? Bên cạnh cảm xúc ghen tỵ, thì chẳng phải em nói rằng muốn người ta hạnh phúc sao?
E: thì cổ nói họ yêu nhau nhiều lắm, a cũng thấy rồi còn gì, cái cách cổ đắm chìm vào đó. Chính anh nói điều đó thật đẹp, và ta không được phép xâm phạm vào điều đó, thì em cũng chỉ giúp cổ khi cổ buồn thôi. Lúc cô đơn có người bên cạnh chẳng tốt lắm sao?
I: Đứa nào nài nỉ anh ra mặt để nói lời xoa dịu và hạn chế bản năng mà giờ nói thế? Chú hồi giờ có nói được tiếng nào ra hồn đâu, anh chia sẻ chung ký ức, nhưng a mới là người nắm tất cả, không bị chi phối bởi ác quỷ như em nhóc à.
E: em thấy cổ thật đẹp, a cũng thấy bức ảnh còn gì, sự trong sáng đó là hoàn toàn tự nhiên vô vụ lợi.
I: anh ko hiểu nó đẹp chỗ nào? có thể chú đang gán ý nghĩa tình yêu vào một cái gì đó bình thường đấy.
E: em cũng cạn lời với anh... anh thôi nhận xét mọi thứ kiểu đó đi. Em thấy mọi thứ đều đẹp, và em yêu tất cả những cảm xúc chảy qua tim mình. Lần đó sau sự ghen tuông điên khùng, chính a là người đã chỉ ra rằng những thứ đúng đắn đằng sau đó, hơn là những lần nhìn vào mà thiếu dẫn chứng...
I: à vậy là chú có nhận ra đó chứ, cũng nói được mà...
E: em xin lỗi, em sẽ lùi lại, để a làm việc...
I: anh chỉ thấy chú đang làm a mủi lòng để chiếm cứ sự hiện diện của anh, nhốt mình lại, quan sát cách a làm nè nhóc, a nói cho mà nghe, giờ cô ta đang buồn, em lên đó nuông chiều cảm xúc, rồi 15h, em bỏ đi, để lại nhỏ một mình với cảm xúc và lý trí của mình, thế là nhỏ lại phải tìm người bấu víu, rồi nhỏ lại tìm đến anh người yêu, rồi lại ngủ lại nhà, rồi bay lại tưởng tượng đủ điều, haizz, a ko nói nữa, a lo cho cả 2 người, và cách tốt nhất lúc này, để ko đau buồn sau đó, là đừng vui vẻ với cảm xúc của mình lúc này. Chú ăn tát của anh nhiều qúa, giờ thấy a bị tát yêu lại thấy vui, chú biến thái vl...
E: hành động hàm chứa cảm xúc mà anh ơi, ánh mắt, nụ cười, tâm trí, mọi rung động nhỏ trong không khí, đều là thật á anh. Chính anh đã nói cảm xúc có thể uốn cong không thời gian còn gì, e thấy hạnh phúc khi nhớ lại khoảng thời gian 1 tiếng đồng hồ mà a chăm sóc cổ, dù ko phải em, nhưng cổ vui là được rồi,
I: Chỉ có m nhận hormon tuôn trào thôi, a ko có, và a ko muốn nói chuyện này nữa, m trở về với góc nhìn thứ ba cho anh, anh phải follow up vài công việc khác, nhỏ đang nhìn và đang buồn ấy, nếu cứ ở đây, thì sắp tới a ko chống chọi được với pt cảm xúc đâu, tự giam mình lại giùm anh, anh đang làm cả 2 việc phải dùng tới não, nên né né ra giùm, hậu quả của chú giải quyết chưa xong đâu, đừng quên điều đó,
E: huhu, e muốn lên ôm cổ cơ,
I: a ko cho phép, nếu ôm thì phải là anh, đó là điều ko khiến người khác buồn vì nó ko sai trái với bất cứ thứ gì thuộc về cảm xúc. Cái ôm ko nên có, nhưng nếu bắt buộc có, thì nó sẽ là cái ôm ko cảm xúc, vì ko gây tổn thương cho ai nhưng vẫn có thể chữa lành vết thương cho mọi người.
...
I: Được rồi, chúng ta đã học được gì từ hôm qua?
E: Lý do chúng ta vui khi nhìn gái đẹp, là vì họ đang hạnh phúc, và hạnh phúc bên người yêu, được ta coi là sự không bền vững (hoặc có thể là vì ghen tỵ), nhưng nếu đó là phụ nữ có chồng, thì lại ko có chút nảy sinh nào, là vì ta ko thể sở hữu, hay vì đó là hạnh phúc bền vững?
Nguyên tắc thứ 13 nói về sự ích kỷ của bản thân nhưng lại tỏ ra cao thượng.
Tôi nghiêm túc, cậu nghiệm túc, những tổng hòa lại, hai người lại trở nên đang đùa bỡn với những mối quan hệ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét