Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

điểm yếu của thị trường, nhận thức còn yếu của nhiều người và sự một chiều của thông tin

Đây méo phải bài viết phản biện, hùng biện, tranh luận hay gì cả, nên chắc chắn là sặc mùi ngụy biện
Nói về cơ chế thị trường của những đứa trẻ, thì cách đây nhiều năm, tôi bắt đầu nghe ra rả trên các trang mạng xã hội rằng học đại học không cần thiết, rồi thì các kiến thức trong trường lạc hẫu, không cần thiết, rồi thì các bạn ra đường làm nghề còn hợp lý hơn,
Đúng, mọi thứ đều đúng hết, nhưng thông tin chỉ đến từ một chiều, và ngay cả các cụ ba mấy tuổi chẳng biết là cố ý hay vô tình, cũng nói năng kiểu phiến diện như vậy vói lũ trẻ, thay vì đưa ra hai mặt của một vấn đề, sau đó là lời giải thích: thời đại này nọ lọ chai rồi, lên mạng có hết, có ai bị lừa, hay kiểu không tìm ra thông tin là lỗi của những đứa trẻ, trong khi tư duy phẩn biện, đăt mọi thứ lên bàn cân nghi ngờ gần như không được dạy: thứ trong thời của tôi hiếm khi được dạy: điều đúng đắn là điều nói ra từ kẻ mạnh: có thể là kẻ nhiều tiền hơn, kẻ nhiều tuổi hơn, kẻ nhiều bằng cấp hơn: kẻ nhiều hơn ơ một điều gì dso được coi là có địa vị cao hơn và nói ra có vẻ đúng đắn hơn: và giới trẻ đua theo điều đúng này để đạt tới kẻ có địa vị mà chúng mong muốn.
Và đây, là hậu quả của thứ, được gọi là áp dụng cái hình của cơ chế thị trường mà không đủ khả năng hiểu hết những gì thuộc về bản chất của chúng: ví dụ là cái hình, thì lúc nào cũng dễ nắm bắt hơn để tiếp cận nhiều người hơn, nhưng kẻ nắm được bản chất thì sẽ học cách là kẻ có thể điều chỉnh để khiến chúng theo thứ mình hằng mong.
Cơ chế thị trường thì phức tạp, nhưng thứ đám đông hiểu, thì là, cân nhắc lựa chọn trên cái mình cho là tốt ứng với đồng tiền của mình (dựa trên giả thiết kinh tế học mọi người đều có thể quyết định đúng đắn điều này). Càng nhiều người bán, thì kẻ mua càng được lợi: điều này cũng đúng trong thị trường việc làm, nhưng hãy nói một chút, về cái tôi nghĩ là đúng đắn. Nếu sử dụng cùng một thước đo, suy nghĩ thông thường, sẽ là lựa chọn cái tốt nhất với giá rẻ nhất. Tuy nhiên , nếu là người thông mình, họ sẽ xem xét đến việc, liệu họ có sử dụng hết công năng của cái tốt nhất, hay chỉ cần giảm bớt một chút cái tốt nhất này, lựa chọn cái tốt thứ hai hoặc thứ ba phù hợp với mình nhưng có giả rẻ hơn đáng kể. Điều này đúng, khi chỉ dựa trên một tiêu chí duy nhất, đó là lý do các nhà sản xuất thêm vào các tiêu chí chức năng, khiến người dùng phải cân nhắc dựa trên tiêu chí này mà bỏ tiền ra mua: một các cạnh tranh thông minh, hơn là cứ phải loay hoay về trên một mặt trận rồi chơi chiêu trò giảm giá, lừa giá người dùng: khi đó vấn đề duy nhất là khiến người dùng công nhận tính năng mà ta đã bỏ công sức vào nghiên cứu: lúc đó thì tha hồ thu tiền, cho đến khi ta còn là độc nhất.
Vấn đề chính là ở đây, trên thị trường lao động: khi mà kẻ mua sức lao động nắm đằng chuôi trên chiếc ghế địa vị của mình: tại sao phải bỏ tiền ra mua những thứ mà mình không cần ở một người lao động, trong khi chúng ta cũng chỉ cần những tính năng nhất định? Điều này đơn với lao động càng thấp, nhưng càng lên cao, điều này càng phức tạp. Thế là, họ sử dụng phương án: rao giảng về việc không thể kiếm được nhân lực (mà thực ra là không kiếm được nhân lực có cái họ chỉ cần để họ trả số tiền mà họ chấp nhận trả: chính là việc dựa trên số tiền bỏ ra cân hắc giảm bớt yêu cầu về năng lực của nhân viên), bằng quyền lực và địa vị trong giới, họ bắt đầu yêu cầu, hãy bỏ bớt việc học và dạy thứ họ không cần.
Và như đã nói ở trên, các bạn là nhà sản xuất: chịu trách nhiệm về kết quả và thành phẩm cho năng lực của mình: cứ căn cứ theo thước đo của người mua: khiến họ có quyền lựa chọn, thì trên cơ chế thị trường, các bạn sẽ bị vứt bỏ bất cứ lúc nào (và Dan Ariely đã nói: thị trường làm suy giảm đạo đức, cũng như, khi nhắc đến đồng tiền, con người sẽ bẻ ngoặt sang cơ chế gọi là quan hệ thị trường, cho dù trước đó hay ngay tại thời điểm tiếp theo vẫn nói về quan hệ xã hội): thế nên, cách bạn bán năng lực của mình thế nào, hãy suy nghĩ
Mỗi con người là nhà sản xuất năng lực của chính mình: nếu bạn bán năng lực của mình thành công cho nhà tuyển dụng với giá mình mong muốn: vui lên đi, khi bị đuổi việc, chẳng phải bạn đã có đủ năng lực trong việc mua bán sao: hãy là người tự bán thứ gì khác.

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2018

Lãnh địa cùng cực của tri thức, góc tối lãnh thổ của cảm xúc và sự thật phải đối mặt

Trong lãnh địa của tri thức, ta chợt xác nhận các giả thiết mà các luận cứ sơ sài trước đó bị khỏa lấp bằng những chứng cứ không bền vững mang tên tình yêu, lột trần tất cả, thứ mà tiềm thức thu thập được bị ta cố vùi sâu sau thời gian chảy như hạt cát qua tấm lưới thì đột nhiên đổ ập xuống vì vết rách không được vá đã bị bục hoàn toàn.
Đứng trước sự thật mà ta đã không nhận ra trong phút giây mù quáng rồi trở nên giận dữ, những cảm xúc tích cực vì thấy rằng chẳng có gì phải lo lắng vì đó đơn giản là sự thiếu hiểu biết về quá khứ của một con người, cứ trồi lên rồi lặn xuống với cảm giác tiêu cực vì chẳng có thứ gì gọi là rõ ràng trong tình cảm để mà phải đối mặt với những lựa chọn khốc liệt: liệu ta buộc phải tha thứ và sẽ chờ ngày bị phản bội khi mà các chứng cứ khác về quá khứ lại đội mồ sống dậy, rồi ta lại ngấu nghiến trong tình thương sau khi có đủ can đảm để tha thứ, và đợi nát búa tiếp theo đập xuống trái tim đang đỏ hỏn vì nhiệt lượng của tình yêu, để à thoát ra những tiếng thở dài vè sự thật, có lẽ ta từng tế báo  đang trở nên sát lại gần nhau vì sợ hãi, hay là kết quả sẽ là miếng thép rực sáng dưới ánh mặt trời.
Lãnh địa này, nơi ta từng một lần dừng chân vì quá sợ hãi phải đối mặt với hiện thực: từ bỏ để có thể chung sống với mọi người trong sự vô minh, hay là khiến mọi thứ rõ ràng dưới ánh sáng, rồi liên tục phải thứ tha vì đang sống chung với loài người đầy khiếm khuyết nhưng không chịu sửa đổi, rồi cứ mỗi lần những giải thiết được chứng minh, ta lại phải dằn vặt giấc ngủ của mình cho điều đó.
Khi lội ngược về bản chất: tính hai mặt của hiện tượng lại trở nên rõ ràng: kẻ trầm cảm tại sao lại ngủ quá nhiều hoặc quá ít? Ăn quá ít hoặc quá nhiều? Khi trốn chạy khỏi thực tại, họ sẽ vùi mình trong giấc ngủ đẹp đẽ, hoặc sẽ thức triền miên vì cơn tra tấn của tiềm thức khiến những cơn ác mộng xuất hiện trong đêm. Dần dà không phân biệt được thực hay mơ, ngay cả thực tại cũng không đáng sống hoặc khi muốn trốn chạy hoàn toàn khỏi thực tại để vùi mình vào những giấc mơ, họ kết liễu bản thân mình: khi mà đó là cách duy nhất để trốn chạy hoặc rằng không còn nơi nào khác để giấu thân mình. Biểu hiện của việc chẳng muốn làm gì cả, là bởi họ chẳng muốn là gì khiến bộ não và  cơ thể chẳng cần hoạt động nên chẳng cần ăn để nạp năng lượng, hoặc rằng bộ não bị quá tải thông tin, bởi có quá nhiều việc để làm và không thể chọn nen làm gì trước, họ chẳng thể làm gì vì không biết phải làm gì trước tiên để công việc hòan thành, nhưng bộ não ngấu nghiến thông tin đòi hỏi năng lượng buộc bản thân phải ăn quá mức.
Kẻ lang thang trong lãnh địa tri thức, nếu không thể loại bỏ sự yếu đuối và tàn nhẫn với chính cả bản thân mình, khi không chấp nhận một ốc đảo bị che đi sự thật khốc liệt bên ngoài bằng bão cát, thì con đường cuối cùng, là lang thang và bỏ xác trong sự hài lòng một cách ái kỷ.