Đây méo phải bài viết phản biện, hùng biện, tranh luận hay gì cả, nên chắc chắn là sặc mùi ngụy biện
Nói về cơ chế thị trường của những đứa trẻ, thì cách đây nhiều năm, tôi bắt đầu nghe ra rả trên các trang mạng xã hội rằng học đại học không cần thiết, rồi thì các kiến thức trong trường lạc hẫu, không cần thiết, rồi thì các bạn ra đường làm nghề còn hợp lý hơn,
Đúng, mọi thứ đều đúng hết, nhưng thông tin chỉ đến từ một chiều, và ngay cả các cụ ba mấy tuổi chẳng biết là cố ý hay vô tình, cũng nói năng kiểu phiến diện như vậy vói lũ trẻ, thay vì đưa ra hai mặt của một vấn đề, sau đó là lời giải thích: thời đại này nọ lọ chai rồi, lên mạng có hết, có ai bị lừa, hay kiểu không tìm ra thông tin là lỗi của những đứa trẻ, trong khi tư duy phẩn biện, đăt mọi thứ lên bàn cân nghi ngờ gần như không được dạy: thứ trong thời của tôi hiếm khi được dạy: điều đúng đắn là điều nói ra từ kẻ mạnh: có thể là kẻ nhiều tiền hơn, kẻ nhiều tuổi hơn, kẻ nhiều bằng cấp hơn: kẻ nhiều hơn ơ một điều gì dso được coi là có địa vị cao hơn và nói ra có vẻ đúng đắn hơn: và giới trẻ đua theo điều đúng này để đạt tới kẻ có địa vị mà chúng mong muốn.
Và đây, là hậu quả của thứ, được gọi là áp dụng cái hình của cơ chế thị trường mà không đủ khả năng hiểu hết những gì thuộc về bản chất của chúng: ví dụ là cái hình, thì lúc nào cũng dễ nắm bắt hơn để tiếp cận nhiều người hơn, nhưng kẻ nắm được bản chất thì sẽ học cách là kẻ có thể điều chỉnh để khiến chúng theo thứ mình hằng mong.
Cơ chế thị trường thì phức tạp, nhưng thứ đám đông hiểu, thì là, cân nhắc lựa chọn trên cái mình cho là tốt ứng với đồng tiền của mình (dựa trên giả thiết kinh tế học mọi người đều có thể quyết định đúng đắn điều này). Càng nhiều người bán, thì kẻ mua càng được lợi: điều này cũng đúng trong thị trường việc làm, nhưng hãy nói một chút, về cái tôi nghĩ là đúng đắn. Nếu sử dụng cùng một thước đo, suy nghĩ thông thường, sẽ là lựa chọn cái tốt nhất với giá rẻ nhất. Tuy nhiên , nếu là người thông mình, họ sẽ xem xét đến việc, liệu họ có sử dụng hết công năng của cái tốt nhất, hay chỉ cần giảm bớt một chút cái tốt nhất này, lựa chọn cái tốt thứ hai hoặc thứ ba phù hợp với mình nhưng có giả rẻ hơn đáng kể. Điều này đúng, khi chỉ dựa trên một tiêu chí duy nhất, đó là lý do các nhà sản xuất thêm vào các tiêu chí chức năng, khiến người dùng phải cân nhắc dựa trên tiêu chí này mà bỏ tiền ra mua: một các cạnh tranh thông minh, hơn là cứ phải loay hoay về trên một mặt trận rồi chơi chiêu trò giảm giá, lừa giá người dùng: khi đó vấn đề duy nhất là khiến người dùng công nhận tính năng mà ta đã bỏ công sức vào nghiên cứu: lúc đó thì tha hồ thu tiền, cho đến khi ta còn là độc nhất.
Vấn đề chính là ở đây, trên thị trường lao động: khi mà kẻ mua sức lao động nắm đằng chuôi trên chiếc ghế địa vị của mình: tại sao phải bỏ tiền ra mua những thứ mà mình không cần ở một người lao động, trong khi chúng ta cũng chỉ cần những tính năng nhất định? Điều này đơn với lao động càng thấp, nhưng càng lên cao, điều này càng phức tạp. Thế là, họ sử dụng phương án: rao giảng về việc không thể kiếm được nhân lực (mà thực ra là không kiếm được nhân lực có cái họ chỉ cần để họ trả số tiền mà họ chấp nhận trả: chính là việc dựa trên số tiền bỏ ra cân hắc giảm bớt yêu cầu về năng lực của nhân viên), bằng quyền lực và địa vị trong giới, họ bắt đầu yêu cầu, hãy bỏ bớt việc học và dạy thứ họ không cần.
Và như đã nói ở trên, các bạn là nhà sản xuất: chịu trách nhiệm về kết quả và thành phẩm cho năng lực của mình: cứ căn cứ theo thước đo của người mua: khiến họ có quyền lựa chọn, thì trên cơ chế thị trường, các bạn sẽ bị vứt bỏ bất cứ lúc nào (và Dan Ariely đã nói: thị trường làm suy giảm đạo đức, cũng như, khi nhắc đến đồng tiền, con người sẽ bẻ ngoặt sang cơ chế gọi là quan hệ thị trường, cho dù trước đó hay ngay tại thời điểm tiếp theo vẫn nói về quan hệ xã hội): thế nên, cách bạn bán năng lực của mình thế nào, hãy suy nghĩ
Mỗi con người là nhà sản xuất năng lực của chính mình: nếu bạn bán năng lực của mình thành công cho nhà tuyển dụng với giá mình mong muốn: vui lên đi, khi bị đuổi việc, chẳng phải bạn đã có đủ năng lực trong việc mua bán sao: hãy là người tự bán thứ gì khác.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét