Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

Cái gì có thể gây nên sự bất hạnh ngẫu nhiên?

Thỉnh thoảng tôi vẫn tự hỏi, tại sao lại có những người phải chịu quá nhiều khó khăn hay bất hạnh như vậy? Và tôi có nên thương tiếc cho họ không? Tôi nghĩ là có, vì đó là con đường thử thách của tuần hoàn tạo nên cho loài người.
Tương nhân tương quả, ác giả ác báo. Vòng sinh tử buộc sinh mệnh phải chịu đựng những gì mà họ đã gây ra trong tiền kiếp, thỉnh thoảng cũng cũng chịu đựng trong kiếp này. Tôi không rõ, nhưng có lẽ những gì mà nhiều người đang chịu, là kết quả của chính họ gây ra. Và đó cũng là thử thách cho mọi người để thể hiện lòng vị tha của mình. Hãy tha thứ cho kẻ thù - đó có lẽ là những gì được dạy từ Đức Phật. Và thương tiếc cho những người sinh ra gặp khó khăn, chính là tha thứ cho họ rồi.
Tại sao có những người ra đường là gặp chuyện này chuyện kia nhỉ? Tôi nghĩ là do cuộc sống quá khó khăn, hay vì xác suất của những việc này khá thấp, nên hy hữu lắm thì mới gặp? Chẳng rõ, nhưng thời gian dài tôi quan sát, có vẻ như có một mấu chốt gì đó khá chung cho điểm này. Không đi chơi đêm, không về quá khuya, không đi trên những con đường vắng. Nghĩ lại, thì đó có vẻ như là những lời khuyên khá hữu ích đó chứ. Sống trong một con hẻm tối có tiền sử về những tội ác, thì chẳng phải là cơ hội khá lớn sao? Những xác suất nhỏ thường lôi kéo lẫn nhau! Quan tâm đến từng điểm nhỏ, có lẽ là cách để tránh chúng xích lại gần nhau.
Một thực tế khác mà tôi để ý, là dường như khi bạn chuẩn bị cho một điều gì đó, nó thường sẽ không xảy ra theo chủ ý của bạn. Và bạn cứ chuẩn bị, nó sẽ xuất hiện tưởng như mọi thứ đã được sắp đặt trước. Nếu bạn sợ bị bắt nạt, hay gặp cảnh đánh nhau, hãy chuẩn bị cho mình những điều có thể xảy ra vào tình huống đó, đến một mức nào đó, nó sẽ giao thoa vào ý thức và tiềm thức để tránh những điều có thể gây ra sẽ được giải tỏa trước khi nó xảy ra.

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

Về cuộc gặp gỡ ở phòng thi lại

Nói đơn giản thì ai cũng biết, nhưng nếu nói một cách văn hoa, thì đây rõ ràng là cuộc gặp không mong muốn của thầy-một người rõ ràng không muốn sinh viên của mình thi lại, cũng chẳng muốn tốn thời gian đi gặp rồi ra đề vài ba lần, với trò-càng rõ ràng hơn khi không muốn cuộc gặp mặt vi sư lại diễn ra trong tình huống này, và tất nhiên nếu có thể chẳng đời nào lại muốn thi đi thi lại- vừa tốn thời gian và lại tốn tiền bạc. Nhưng, có phải muốn làm khó gì nhau, khi mà cuộc sống vốn đầy rẫy những mong muốn xác thịt, là những người trí thức có đầy lòng tư trọng, với những tình huống nhất định, đứng về cả hai phía, có thể thấy rằng rất khó để châm chước tình cảm mà bỏ qua dễ dàng.,
Về phía người giảng dạy, chẳng thể nào để một người chưa đủ kiến thức bước ra khỏi trường khi chưa đủ năng lực cứu người, và cho dù có biện hộ bằng đạo đức quan trọng hơn tài năng, thì cũng thấy rằng, làm điều đó là thiếu đạo đức với người bệnh cũng như về mặt sư phạm, bởi vì một người dược sĩ chưa đủ năng lực mà xắn tay vào cứu người, hoặc thiển cận hơn - gian dối với trí tuệ của mình, thì còn là vô đạo đức với chính bản thân người ấy - chính là là thiếu cả tài và đức; vậy thì còn có khía cạnh nào để có thể xét cho em tránh khỏi buổi gặp mặt này chẳng? Khó mà biết những người đã đủ tài thế nào về đức, nhưng trường hợp rõ ràng cả đức và tài này, chẳng phải nếu nâng cao mặt đạo đức, thì trước tiên em cần rèn luyện tay nghề cho giỏi đó sao?