Nói đơn giản thì ai cũng biết, nhưng nếu nói một cách văn hoa, thì đây rõ ràng là cuộc gặp không mong muốn của thầy-một người rõ ràng không muốn sinh viên của mình thi lại, cũng chẳng muốn tốn thời gian đi gặp rồi ra đề vài ba lần, với trò-càng rõ ràng hơn khi không muốn cuộc gặp mặt vi sư lại diễn ra trong tình huống này, và tất nhiên nếu có thể chẳng đời nào lại muốn thi đi thi lại- vừa tốn thời gian và lại tốn tiền bạc. Nhưng, có phải muốn làm khó gì nhau, khi mà cuộc sống vốn đầy rẫy những mong muốn xác thịt, là những người trí thức có đầy lòng tư trọng, với những tình huống nhất định, đứng về cả hai phía, có thể thấy rằng rất khó để châm chước tình cảm mà bỏ qua dễ dàng.,
Về phía người giảng dạy, chẳng thể nào để một người chưa đủ kiến thức bước ra khỏi trường khi chưa đủ năng lực cứu người, và cho dù có biện hộ bằng đạo đức quan trọng hơn tài năng, thì cũng thấy rằng, làm điều đó là thiếu đạo đức với người bệnh cũng như về mặt sư phạm, bởi vì một người dược sĩ chưa đủ năng lực mà xắn tay vào cứu người, hoặc thiển cận hơn - gian dối với trí tuệ của mình, thì còn là vô đạo đức với chính bản thân người ấy - chính là là thiếu cả tài và đức; vậy thì còn có khía cạnh nào để có thể xét cho em tránh khỏi buổi gặp mặt này chẳng? Khó mà biết những người đã đủ tài thế nào về đức, nhưng trường hợp rõ ràng cả đức và tài này, chẳng phải nếu nâng cao mặt đạo đức, thì trước tiên em cần rèn luyện tay nghề cho giỏi đó sao?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét