Vật chất và ý thức? Tư duy và tồn tại?
Bài viết dựa trên hư cấu và giả thiết,
Tôi tự hỏi là cái gì tạo ra tư duy, suy nghĩ? Bộ
não sử dụng năng lượng để tạo ra nó. Năng lượng từ glucose, dùng năng
lượng tạo ra một cái gì đó. Có thể là vật chất, có thể là năng
lượng. Vật chất chuyển từ dạng này sang dạng khác cần năng lượng.
Và khi tạo ra năng lượng, nó lại cần năng lượng, và lúc này sẽ có
sinh ra dư thừa. Nếu xét về mặt thể học, đó chẳng phải là mỡ thừa
sao. Đúng, năng lượng dư thừa sẽ được tích trữ lại dạng vật chất.
Theo định luật bảo toàn năng lượng, thì kiểu gì cũng phải có năng
lượng dư ra, đúng không? Nếu xét bộ não là một cỗ máy, sử dụng năng
lượng, việc năng lượng vô ích sẽ gây hai cho một bộ phận. Nếu có
cách chuyển năng lượng này thành dạng vật chất hoặc một dạng gì đó
khác khó cân đo đong đếm hơn, có thể sẽ ko sinh ra tác hại. Cơ thể
không phải cỗ máy, thì nó có thể! Còn nếu ko, việc hư hỏng là ắt nhiên,
cho dù có bảo trì, thì vấn đề chỉ là thời gian.
Làm sao chứng minh một vật tồn tại? Nếu nó có tương
tác với thứ khác, liệu có đủ chứng minh? “Hai vật có khối lượng
thì hút nhau”. Đây đây, chẳng phải suy nghĩ của ta bị thu hút bởi vật
chất đó sao, là bởi vì nó nhỏ hơn, nên bị di chuyển về phía vật
lớn hơn. Vậy có 2 cách để ko bị thu hút, hoặc là khối lượng đủ
lớn, hai là gia tốc đủ lớn, để cân bằng với lực hút này (kiểu như
mặt trăng), nếu mạnh quá thì văng luôn. Quay lại vấn đề, ý thức có
khối lượng hay không? Tốc độ dẫn truyền thần kinh theo sợi trục là 50
– 100 m/s, bằng khoảng 1/106 tốc độ ánh sáng. Một vât có
khối lượng nhỏ thì khi di chuyển với tốc độ ánh sáng, thì vẫn sinh
ra năng lượng cực lớn.
Vật chất là dạng tích trữ của năng lượng. Tổng năng
lượng cung cấp cho tế bào thần kinh, trừ đi phần nuôi sống, trừ đi
phần hao phí, bớt đi phần dùng tích trữ, thì hình như còn lại cái
gì đó, chắc là phần tạo ra suy nghĩ. Ở đây có mâu thuẫn không? Vậy suy
nghĩ là dạng năng lượng hay dạng vật chất? Sóng não? Bản chất sóng,
hạt. Hạt di chuyển dưới dạng sóng. Sóng mang năng lượng, hạt thì là
vật chất. Nên hạt di chuyển tạo sóng, và bản chất hạt sinh ra năng
lượng. Do năng lượng lớn hay nhỏ, nó di chuyển khác nhau, nên sóng tạo
ra khác nhau. Vậy thì vật chất hay ý thức há chăng chỉ là một. Vật
chất quyết định ý thức, và ý thức là một dạng của vật chất.
Phương trình năng lượng của Einstein đã chứng minh điều này. Bởi vì
nó là vật chất, nếu tạo cho nó một vận tốc, nó sẽ sinh ra động
năng, lên tới tốc độ ánh sáng, nó chuyển thành năg lượng.
Vậy ở đây, cách chứng minh dễ nhất, ta gia tốc cho
suy nghĩ của mình nhanh, cực nhanh, đạt đến gần tốc độ ánh sáng, và
bùm, chúng ta thấy năng lượng sinh ra dạng nào đó. Vấn đề ở đây là
tự thân nó làm sao có thể tự đạt tới đó? Sử dụng máy gia tốc hạt,
người ta làm việc này, nhưng cỗ máy thì cồng kềnh, năng lượng cung
cấp thì cực lớn. Liệu năng lượng tự thân chúng ta tạo thành qua mấy
bộ máy tiêu hóa, chuyển hóa có đủ không? Tự thân nó muốn làm vậy,
có khi lại tiêu luôn những tế bào thân dầu bao bọc nó cũng nên. Vậy
là lý thuyết về gia tốc coi bộ không được nhỉ? Bên lề chút, khi gần
chết, người ta thấy ánh sáng, có lẽ là vì cơ thể huy động toàn bộ
năng lượng còn lại của mình để gia tốc suy nghĩ, và tốc độ có thể
đạt tới ánh sáng. Một cuộc đời có thể được nhìn lại trong giây
phút này. Có nghĩa là tốc độ dẫn truyền lúc này cực cao. Vậy chìa
khóa ở đây là gì?
Vậy thứ còn lại là khối lượng, tích trữ nó. Giữ
suy nghĩ ở một chỗ, giả sử nó có năng lượng (hoặc là một dạng tồn
tại của vật chất – vì tới đây vẫn chưa chứng minh được), thì tích
trữ nó, liên tục, liên tục; đến lúc nào đó nó có khối lượng, và
lôi kéo những thứ khác (kiểu như là mấy cái thuộc thất đại tội đầu
chẳng hạn – vì nó nhỏ lẻ nên đủ lớn hơn thì sẽ hút mấy cái đó);
lại thêm giữ nó đứng im một chỗ nữa. Hình như có cuốn sách về luật
hấp dẫn của suy nghĩ thì phải.
Có một số dạng năng lượng có thể cảm nhận được,
một số lại không. Vật chất cũng vậy. Cảm nhận chứ khó chứng minh.
Như ở trong nước thì kêu là tôi thấy không khí rồi vậy. Tức là, ta
chứng minh sự tồn tại của vật chất – năng lượng qua ngũ quan. Đây
rồi, cần một giác quan để cảm nhận thứ này.
TỔng quan lại, để chứng minh suy nghĩ tồn tại là
một dạng vật chất – năng lượng, ta cần gia tốc nó, cực nhanh để tạo
năng lượng; hoặc là tích nó lại, đủ nhiều để tạo khối lượng; hoặc
tạo ra công cụ để cân đo đong đếm nó. Tôi khuyến cáo nên sử dụng hai
cách đầu, bạn có thể trải qua 1s ngoài đời bằng không biết bao nhiêu
thời gian trong trí não phụ thuộc vào tốc độ mà bạn đạt tới; hoặc
là đạt tới siêu năng lực, ví dụ di chuyển một vật, hay là thu hút
suy nghĩ của người khác, hoặc là thao túng gì đó, nếu tạo đủ. Và
trên hết, để tạo ra năng lượng, trước hết cần có vật chất hoặc năng
lượng, bởi vì nó không tự sinh ra hoặc tự mất đi. Đi ăn cơm thôi.
Tôi sẽ cho bạn một gợi ý, nếu tôi nhớ ra nó...