Chúng ta tự hào vì là một trong những người chứng
kiến khoảnh khắc này.
Bài viết
này được đăng lên ngay giữa tâm bão, khi mà mọi người còn đang quây quần. hỉ nộ
ái ố - những cảm xúc của đời người được chứng kiến, chỉ trong một trận đấu.
Không phải
ngẫu nhiên mà cú sút cuối cùng của đêm bán kết đã để lại rất nhiều cảm xúc, chắc
bởi vì đó là cú sút quyết định. Giây phút bùng nổ đó đã được thai nghén từ suốt
cả trận đấu. Tôi không phân tích vào chuyên môn, tôi chỉ nói về cảm xúc. Giây
phút mà Việt Nam bị dẫn 2-1 vào phút 86, bao nhiêu sự buồn tủi, tiếc nuối,
buông xuôi rằng thế là hết; cho đến khi những người trên sân cỏ gỡ hòa, bao
nhiêu người đã tức giận, những người trên sân cỏ, họ vẫn bình tĩnh chiến đấu, vậy
mà người hâm mộ như chúng ta đã trực từ bỏ. Kết thúc hiệp đấu chính, những tiếc
nuối cho các pha bỏ lỡ, chính những người xem cũng đã quá mệt mỏi, ước rằng ghi
một bàn thắng là đỡ bao nhiêu. Khoảnh khắc bán kết như đang trực vụt mất, lo rằng
sức khỏe liệu có theo hết được trận đấu chăng? Thời khắc của hiệp phụ, dường
như niềm tin vào việc có khả năng thua đã chợt lóe lên.
Kết thúc hiệp
phụ, một lần nữa, hy vọng của cả nước lại một lần nữa trỗi dậy. Những người đó,
đã một lần làm nên lịch sử khi vào bán kết (tôi không dám dùng từ chúng ta, vì
với những gì mà họ trải qua, thì việc cổ vũ đến cùng là tất cả những gì tôi có
thể làm, còn đó là tất cả những gì mà họ trông đợi ở chúng ta), chẳng có gì có
thể cản trở lịch sử lặp lại. Kết thúc lượt đầu, một chút mệt mỏi đã trực trào.
Hãy tạm ngưng lại ở đây, chúng ta đã có tất cả những gì mình cần ở khoảnh khắc
đó. Ngay sau quả đầu tiên, thủ môn đã dừng bước khởi đầu tốt của đội bạn, ngay
trước quả cuối cùng, anh dừng bước tiến vững chắc của đội bạn, cảm xúc đã dâng
lên ở đây nhưng chưa thực sự bùng nổ. Để đến được tới đây, những chân sút đã
san bằng tỉ số, họ không đáng khen sao? Đội bạn đã không thể nới rộng tỉ số.
Đây là giây phút hồi hộp. Quay đến sau khi thủ môn chặn khởi đầu tốt của đối
phương, Xuân Trường đã san bằng tỉ số, đưa tình thế hai bên về lại ban đầu. Duy
trì điều này, là công của cả thủ môn và chân sút. Tiến Dũng có thể thoải mái chụp,
để trái thứ tư anh đưa đội nhà lên thế dẫn trước – trước cả khi Văn Thanh sút,
là nhờ a tin rằng, để lọt lưới và những đồng đội sẽ giúp san bằng, và các chân
sút có thể thoải mái, là vì tin rằng trái sau đó, người bạn mình sẽ không cho
phép khoảng cách được nới rộng. Quang Hải nói rằng anh tiếc vì đã không sút vào
trái luân lưu, mặc dù là người hai lần gỡ hòa để chúng ta tới được đây. Tạo nút
thắt, thêm chút cao trào, đưa mọi người vào sự hồi hộp, bơm vào đó hy vọng để rồi
bùng nổ; liệu có câu chuyện nào đẹp hơn thế?
Đúng vậy,
có những giấc mơ phải qua gian khổ mới thành hiện thực. Chúng ta thua ở phút cuối
cùng của trận đấu. Không ai trách cứ các anh cả (nếu có chỉ là những người đi
cá độ). Đội tuyển không hề hứa sẽ mang cúp về, họ chỉ hứa sẽ làm hết sức mình.
Ai cũng hiểu điều đó. Dù có thua, chúng ta vẫn là á quân, vô đến đây là quá mừng
rồi. Nhưng khoảnh khắc đó, hy vọng đã được gieo vào tất cả mọi người. Một
Uzbekistan hạ gục Nhật Bản – cựu vô địch, Hàn Quốc – Á Quân; nhưng khi Việt Nam
giành suất vào chung kết, kịch bản về ngôi vô địch đã chạy trong đầu tôi – bất
chấp sức tấn công hiện tại của đội bạn. “Dù Việt Nam không thắng, vẫn sẽ có bão”
– đó là câu nói tôi nghe đâu đó khi đang giữa lòng cờ đỏ sao vàng. “Dù nó có
chưa xảy ra, nhưng nó đã tồn tại của suy nghĩ của mọi người rồi” – đó là câu
nói của vợ ngài thủ tướng Anh, trong bộ phim hư cấu Black Mirror. Phải rồi, sự
im lặng sau tiếng còi chung cuộc, là sự hụt hẫng, không phải như trước đó – là vì
những thất vọng liên tục mà người hâm mộ nhận được sau tất cả, mà là sự trống rỗng.
Một sự việc được đinh ninh sẽ xảy ra, trong phút chốc đã biến mất. Giây phút đó
xảy ra quá nhanh, một bàn thắng và một tiếng còi. Tôi còn chưa kịp nhận thức
chuyện gì đang xảy ra. Hãy giả sử bàn thắng đó được ghi trước đó vài phút, kịp
thời gian cho đội nhà cố gắng gỡ, tiếng còi kết thúc vang lên sau thất bại này,
thì kéo theo sau đó chắc chắn là tiếng khóc. Nhưng không, như một sự nghiệt ngã
của hiện thực và thời gian, mọi thứ bất chợt chậm lại, tưởng rằng có thể quay
ngược lại để làm gì đó, hoặc với tay ra sau để chụp lại trước khi nó kịp vụt
đi. Nếu so sánh, có lẽ là như tờ vé số độc đắc bị phát hiện nằm trong chiếc áo
trong máy giặt; người vợ sắp cưới bỗng dưng hủy hôn theo người khác hoặc bài
thi trúng tủ chắc chắn điểm 10 mà ra điểm 9.
Thời gian bỗng
chốc trở lại bình thường, khi tôi chấp nhận rằng, Việt Nam vẫn được á quân, đội
ngũ đó vẫn còn nguyên để tham gia u23 kì tới, và thuyết phục rằng, trận thua
này là phép thử cho đội tuyển và người hâm mộ. Lại một lần nữa bỏ qua vấn đề
chuyên môn, nhận xét phiến diện của tôi thấy rằng, trái bóng cuối cùng đã có thể
cứu, nhưng đôi chân của Tiến Dũng đã xụi lơ, ko còn khả năng bật nhảy và phản ứng
so với đầu óc, chúng ta kèm người cũng không đủ sát sao. Thể lực chúng ta chưa
đủ, đơn giản là vậy. Còn nhớ ai đó nói rằng thời tiết đã không ủng hộ, nhưng
thiên thời thua địa lợi, địa lợi thua nhân hòa. Có thể, chúng ta chưa sẵn sàng.
Việt Nam vô địch thì quá đơn giản, ai cũng vui, mọi người ùa ra đường ăn mừng,
rồi ai về nhà nấy. Giải á quân có thể là một phép thử, phép thử cho một lời hứa:
“dù thắng hay thua, đêm nay bão vẫn về”. Những người hâm mộ hụt hẫng kéo nhau
ra về sau khoảnh khắc quyết định đó. Đường phố chợt im ắng lạ thường. BIết phải
làm gì đây, khi mà 2 năm còn quá dài. Các chiến binh đã giữ lời hứa, về một trận
đấu hết mình. Dù có suy ngẫm bao lâu (khi mà thời gian còn đang trôi thật chậm),
tôi vẫn phải công nhận điều đó. Người hâm mộ chúng ta không chiến đấu, điều duy
nhất ta có thể làm là dõi theo và động viên họ, và một lần nữa tôi lại nói rằng,
đó là tất cả những gì họ cần. Tạm bỏ qua thành phần a dua, lứa lao ra đường cho
vui và vân vân mây mây không quan tâm về trận đấu, miễn có gì vui là ta làm;
tôi xin phép suy bụng ta ra bụng người các cá thể còn lại. Chúng ta vẫn còn một
lời hứa ở đó, đội tuyển Việt Nam đã thi đấu hết mình cho đến khi bóng còn lăn,
họ đưa chúng ta vào bán kết, vực dậy một niềm tin đã mất, và chẳng thể nào ta lại
ko làm điều nhỏ nhoi trong tầm tay – là điều duy nhất họ cần. Khoảnh khắc bước
xuống đường, tôi ko nghe hô hai tiếng VIệt Nam. Tôi thử hét thật to khi đoàn xe
qua nhưng không thể, bất chợt có gì đó nghẹn lại trong họng, như rằng hai tiếng
đó bật ra là lúc mà nước mắt tuôn rơi, tiếc cho những gì chúng ta đã thuộc về.
Những tiếng còi xe, tiếng hú hét không hiểu sao chợt thân thương đến thế. Như
thể sâu thẳm trong đó là những lời động viên lẫn nhau: “các tuyển thủ sẽ bước
tiếp, còn chúng ta phải thực hiện lời hứa đêm nay, hãy đứng dậy, cầm cờ lên,
dìu người bên cạnh, tiến lên ngay sau những con người đã một lần nữa trao cho
ta hy vọng”. Đâu đó trên đường về, những con người không mang dòng máu Việt, dường
như cũng đang tiếc cho một lần được hô hai tiếng Việt Nam, bởi vì trong con tim
họ, VIệt Nam đã là quê hương thứ hai của mình.
Để chốt lại,
khoảnh khắc Việt Nam gỡ hòa, tôi đã hy vọng về kịch bản 2-1 cho ngôi vô địch lặp
lại sau 10 năm đằng đẵng, thế nhưng đã không đạt được *cười*. Bất chợt nghĩ, sự
trống rỗng trong trái tim này, chắc rằng cũng có một cô gái cũng như vậy đang ở
đâu đó; rồi thì tự phản bác chính mình, rằng đi tìm sự thay thế là không công bằng
và “khoảng trống được lấp đầy bằng tình yêu, nếu không cẩn thận, sẽ tạo ra một
khoảng trống khác còn lớn hơn nhiều” (từ kami-sama của TWGOK nếu ai biết); nên
là lại lấy công việc làm niềm vui. Dù thế nào thì Trái Đất vẫn quay, thế nên phải
tiếp tục tiến lên, để một ngày kia lại thấy mặt trời mọc, và hy vọng về ngôi vô
địch chứ.
Chúng ta không được phép ngủ quên trên chiến thắng!
Chúng ta không được phép ngủ quên trên chiến thắng!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét