Khi cái sai được gán mác thông
thái, thì sự đúng sẽ trở nên ngu si!
Đó là dòng bình luận cho một
cuốn sách mà tôi đọc gần đây, và đó chính xác là những gì thuộc về mối quan hệ
biện chứng giữa hai mặt đối lập.
Để dễ hình dung, tôi xin trích
dẫn một cách so sánh được đặt ra trong cuốn sách Lược sử vũ trụ của Hawking.
Ông nói rằng, vũ trụ tồn tại 2 loại hạt: vật chất và phản vật chất. Thế giới
của chúng ta đang sống là thế giới của vật chất, và chắc chắn tồn tại một thế
giới cấu tạo bởi các phản hạt, thế giới của chúng ta có thê chính là phản thế
giới, Khi vật chất được gọi là phản vật chất, thì phản vật chất lại là vật
chất. Nói
đơn giản, đó chỉ là tên gọi.
Tại sao tôi lại đặt ra câu
hỏi về cái này, bởi lẽ xã hội hiện tại (không đánh đồng) tồn tại những khái niệm
kỳ lạ, mà người ta gọi là khôn, lanh, thông minh hay cái gì đó tương tự. Phóng
xe lên lề đường, điền vào chỗ trống, ranh giới vài giây giữa đèn xanh và đèn
đỏ. Thực ra, những điều này được tôi suy nghĩ từ lâu, nhưng đến hôm nay, sau
một thời gian suy nghĩ về ý thức và con người, sự tồn tại giữa bản chất, vật
chất và hiện tượng biểu thị ra, tôi quyết định phải làm gì đó, nói đơn giản là
để cứu một ai đó ra khỏi vòng xoáy kim tiền
Chuyện bắt đầu thế này, tôi được giao quản lý một số lượng
nơ nhất định, nhiệm vụ là phải mang thu lại sau khi hết tiệc. Kết thúc tiệc,
tôi quên, bỏ qua chuyện ko ai đưa lại mặc dù tôi ngồi lì đó, thì là tôi sai, vì
tôi được giao phải chủ động thu nơ, mặc dù thực sự là tôi ko nhớ nổi mặt mấy
bạn tiếp viên (kể cả nhỏ bạn của người tôi đang thâm thương tôi cũng ko tài nào
nhớ nổi). Ở đây nảy sinh 2 vấn đề, là phục vụ giữ luôn, hoặc quản lý lấy để bán
lại. Dù thế nào thì cũng đều là không tốt và sai hoàn toàn. Điều đáng nói và
gây nảy sinh tới bài viết này, là cả đối tượng của cả 2 trường hợp này đều là
những con người tri thức, mức học vấn đại học. Điều này khiến tôi gợi nhớ đến
vài luận điểm khác còn gây tranh cãi: học vấn và văn hóa, nhà nhà học đại học
và kiếm tiền bất chấp. Ngoài ra, nó còn gợi lại cho tôi lo lắng về vòng xoáy kim
tiền khiến một điều gì đó bị coi là đúng, mà tôi sẽ đề cập ngay sau đây.
Để dễ hình dung vào chủ đề, tôi sẽ liên hệ vào thực tế mà
dường như ai cũng biết, đó là thứ bị gọi là nhũng nhiễu cấp dưới và hành dân. Điều
này được giới tri thức, những người quyết tâm thay đổi hiện thực và thoát khỏi
cái vòng xoáy đó, nêu bật vấn đề bằng vài câu chữ: quan thì cũng từ dân mà ra. Chúng
ta sẽ bàn về nhóm trưởng, người quản lý một số lượng nhất định những người mà
mình tìm cho nhà hàng để phục vụ. Số lượng và chất lượng (thời gian, tác phong,
thái độ và nhiều cái khác) được giao cho nhóm trưởng quản lý, họ làm sai, anh
bị phạt. Đó là điều tất nhiên. Bằng cách này, nhà hàng có thể chia sẻ gánh nặng
về con người. Điều đáng nói nằm ở chỗ, nhóm trưởng sẽ nhận lại một số lương
nhất định từ những người mà mình quản lý. Câu hỏi ở đây là, nhà hàng có chi
tiền riêng cho quản lý (nhóm trưởng) hay ko? Nếu có thì sẽ nảy sinh một vấn đề
ở cấp cao hơn. Những theo những gì tôi biết thì là không. Mỗi nhóm trưởng sẽ giữ
lại tối đa 40k từ người cấp dưới sau khi được nhà hàng trả lương. Xét về mức độ
quản lý, tức là làm việc với con người, mỗi người một tính, việc được trả một
mức chi phí là đúng, bởi vì đó là chi phí rủi ro, cũng như là mức độ lao đông
trí óc. Nhưng, tự cho phép mình lấy 40k là quá nhiều – xét trên một số số đơn
thuần là ít, nhưng đó là 1/3 tiền lương (nhà hàng trả 150, nhóm trưởng nhận 140
và đưa lại cho phục vụ cấp dưới 100, câu hỏi là 10k đi đâu?). Rõ ràng, chi phí
quản lý bị đôn lên quá cao, và những người phục vụ bị làm giá lẫn nhau. Khi bị
coi là tất nhiên, cấp thấp phấn đấu lên cấp cao hơn để đút túi phần tiền quản
lý (hợp lý) và phần làm tiền người khác (sự sai trái). Nhận sai công sức của
bản thân, âm thầm đút túi rồi tự cho đó là thông minh, điều sai này bị coi là
thông minh và tạo ra một vòng lặp kim tiền ko dứt.
Để giải
thích cho điều này, tôi nghĩ viện tới khái niệm về tư bản là tốt nhất. “Bản sắc
cá nhân” – đó là cách giải nghĩa từ đơn giản nhất. Một flag là cách một đất
nước phát triển, kéo cả đất nước lên. Điều sai lầm của những người nhận thức
kém, chính là đạp người khác xuống để nâng cao vị thế của mình. Việc lấn làn cơ
bản là để tận dụng thời gian của bản thân, nhưng qua đó lại khiến người khác
của mất thời gian. Điều này được đánh giá là “thông minh”, bởi vì nó tận dụng
được bản thân bất chấp kẻ khác. Và theo lý thuyết trò chơi, tổng bằng không!
Một ví dụ khác dễ thấy là những tiệm sửa xe kiểu ăn xổi ở thì, luộc đồ của
người khác. Vài trăm nghìn ăn được, liệu có đáng giá bằng uy tín- kết quả của
uy tín là sự trở lại và những người tới vì được giới thiệu. Kinh tế nên phát
triển bằng những mối quan hệ vô hình, thúc đẩy tạo ra giá trị thặng dư. Để thay
đổi thực tế này, cần có những người trẻ đủ khả năng nhận thức và thay đổi điều
này.
Đáng lo
ngại thay, rất nhiều người mà tôi gặp, như đã nói ở trên, đang đi vào vòng xoáy
đó, họ bị nhồi nhét ý nghĩ về đức tính được xã họi công nhận. Một câu nói tôi
độc được trong trang truyện của một nhà xã hội: “Những người mẹ sinh con sớm mà
chưa đủ khả năng giáo dục con cái, lại có những suy nghĩ sai lệch, liệu những
đứa trẻ được giáo dục trong môi trường này có con đường nào khác hay rồi cũng
sẽ sinh sớm và để mặc đứa trẻ bươn chải với cuộc đời?” Những người thiếu tri
thức thì cứ lặp vào đó. Những kẻ được học thì dùng “trí” của mình lừa đảo từ kẻ
hiểu ít hơn mình đến người không biết gì. Những người ít học, cho rằng đó là
hay ho, là “thông tuệ”, nên hướng con cái mình vào con đường đó rồi tự hào với
đời. Một xã hội với kẻ trí lừa lọc nhau, kẻ thấp hơn lừa người thiếu hiểu biết.
Đó hoàn toàn ko phải là ý nghĩa của lý thuyết kinh tế học, nơi mà người dân thì
muốn, còn quyết định cái gì cần là việc của chuyên gia. Và giờ, chuyên gia đang
giấu thông tin để làm lợi cho mình. Liệu, đó có phải là vì lòng tham? (Thêm một
câu chuyện ngoài lề, đó là người giàu đem tiền tới cho người nghèo để phá hủy
môi trường bản địa (nói đơn giản là khai thác bất chấp môi trường), người giàu
kiếm được rất nhiều tiền, người nghèo kiếm được chút chút, môi trường bị tàn
phá, kẻ chịu thiệt hại là dân địa phương không đủ khả năng và không đủ tiền di
chuyển ra chỗ khác, trong khi người giàu rung đùi ở nơi không bị ảnh hưởng, mà
có bị ảnh hưởng thì cũng chỉ cần tới một nơi trong sạch hơn. Câu hỏi, bạn nên
phấn đấu trở thành người giàu hay không để người giàu làm ảnh hưởng đến mình?
Một sự thật đau lòng, là với nên kinh tế tiêu thụ, mức sống an phận cuối cùng
sẽ bị đụng tới, vấn đề chỉ là thời gian. Chỉ cần nhìn vào một ngôi làng vẫn
sống ổn cho đến khi giá cả leo thang và công việc ở một địa phương không đủ
kiếm sống phải lên thành phố. Đó lại là một nghịch lý khác, lên thành phố thì
đông dân và có việc dù phải sống vạ vật, vì ở quê thì không có việc làm. Cần
lắm tri thức để khởi nghiệp tạo ra việc làm ở vùng quê hơn là tìm đến nơi thành
thị tranh giành những công việc không cần đến trí tuệ hoặc dùng trí não để lừa
lọc nhau). Lan man thế đủ rồi, một câu chuyện khác mà tôi muốn chia sẻ, nhưng
trước tiên, là câu trích dẫn từ cuốn sách tư duy nhanh và chậm của Daniel
Kenehneman, đại ý rằng, đạo đức của người lượm được của rơi còn phụ thuộc của
giá trị của số tiền nhặt được. Mấy lão ban nhạc ở chỗ tôi, ngày thường thì chi
tiền rất hăng, còn đưa ra cho đếm, mỗi người không tới 150k; được một hôm, mấy
lão giếm hết khi mà số tiền lên tới 7 triệu (chia đều thì khi bớt 1 người thì
số tiền 4 người còn lại nhận thêm cũng được kha khá).
Để kết thúc
thế giới bi quan và bài viết này, thực ra tôi đã thấy ánh sáng. Một lần đi
chùa, tôi thấy một đứa trẻ chỉ cho cha mình biển cấm chụp ảnh, hay lần một nhóc
không lấy bì nilon khi mua truyện. Có vẻ như sách báo, và tuyên truyền từ những
người trẻ, những cộng đồng mong muốn sự thay đổi đã có tác dụng. HCMC nay đã ít
rác hơn, những cây đèn trang trí ngày tết cũng không bị giựt nữa.
Nếu cần một
giải pháp tốt hơn cho một sự bi lụy, thì tôi nghĩ tốt nhất là tạo ra lợi ích
trước mắt để dẫn tới lợi ích lâu dài. Đừng quên người dân mình dân trí còn
thấp, họ không thể tiên lượng được những điều quá xa, khi mà miếng cơm còn chưa
no đủ. Những kẻ lừa đảo cũng dùng miếng lợi trước mắt để lừa người dân vào bẫy,
vậy cớ sao những người tri thức chúng ta không thể vận dụng được điều này để
hướng họ đến điều đúng đắn. Những bậc cha mẹ nông thôn đã thấy được rằng phải
học thì mới có thể tiến lên, nhưng giới hạn của họ vẫn là đồng tiền, là làm
thuê cho người khác. Hãy để những người đứng đầu quyết định, “nhưng nếu những
gì họ nghĩ là sai thì sao?”. Có một sự thật rằng, những tiến bộ lớn nhất đều
dường như không màng tới đạo đức (tôi không nói phi đạo đức), bởi vì đạo đức là
vấn đề mơ hồ. Thế nào mới gọi là tiến bộ? Cái gì mới là văn minh? Mặc dù việc
tự suy nghĩ là rất khó khăn, nhưng không còn cách nào khác, mỗi người chúng ta
phải mở rộng tri thức, nhận thức của mình, không ngừng suy nghĩ và nghi ngờ, để
cái sai không trở thành một điều tất nhiên và giả danh thông minh đi vào xã
hội. Đừng quên, thứ gọi là văn minh phương Tây, chỉ mới chừng 500 năm trước
thôi, còn treo mèo lên trên đống lửa để giải trí với tiếng thét của chúng
(Steven Pinker). Con đường chắc chắn không dễ dàng,
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét