Thứ Ba, 28 tháng 7, 2015

Tiến trình của suy nghĩ


  1.  Gần đây tôi tự hỏi, nếu như những con người sinh ra với khó khăn, bệnh tật, dị dạng bẩm sinh là do kiếp trước họ gây điều ác và bị trừng phạt, thì tại sao chúng ta phải thương họ, đó chẳng phải là điều họ phải trả giá cho những điều họ đã làm sao? Những người làm điều không cho phép, chẳng phải cũng được khuyên nhủ về hậu quả để lại cho kiếp sau đó sao? Họ đã không nghe, thì giờ họ phải chịu, cớ sao ta phải thương lấy họ? Và tôi biết được một điều, Buddha khuyên ta nên yêu thương tất cả, kể cả kẻ thù, kể cả kẻ xấu. Phải chăng ngài đã dự đoán được sẽ có câu hỏi thế này? Có chăng là khuyên ta đừng làm gì nửa vời, nếu đã thương họ vì những gì họ chịu, thì cũng nên thương họ vì những gì họ đã phải trải qua để chịu đựng điều đó. Mở lòng vị tha với tất cả có lẽ sâu xa hơn nhiều...
  2. Cả Phật Thích Ca và Chúa Jesus đều dạy về tình yêu thương đối với con người. Và nếu tìm hiểu kĩ hơn, thì cả hai đều có những điều răn khá giống nhau, về sự kiêng dè trong giáo lý. Bên Chúa Jesus nói rằng miễn giảm cho những người đi theo và quy tụ mọi người ăn chay trong hai ngày thì bên Phật Thích Ca cũng ăn chay trong hai ngày đó thôi? Những người tu hành, nhất thảy đều ăn chay trường mà? Thưc ra ăn chay, kiêng hành là để giữ thân, tu trong chính óc của mình để dùng suy nghĩ gặt lấy hành động, nhưng vì khó ai đoán được suy nghĩ của người khác nên trực tiếp dùng những hành động để biểu lộ ra. Thế nên có thể nói căn cơ của hai bên đều giống nhau. Có chăng chỉ là hai cái tên, vậy tại sao nhiều người theo tôn giáo lại quá mức hà khắc với nhau nhỉ? Nói thẳng ra thì nếu truy đến tận cùng của cả hai chẳng phải đều như nhau sao? Và tôn giáo suy cho cùng liệu có thể giải đáp tất cả? Giống như Einstein nói, tới tận cùng thì, tôn giáo hay khoa học cũng đều không có câu trả lời cho tất cả mọi vấn đề trên vũ trụ này. 
  3. Tại sao con người lại cố sống từng ngày? Làm việc cả ngày kiếm tiền ăn, tối về ngủ, mai lại đi tiếp. Cứ thế, hàng tháng hàng năm trời, chỉ để sống? Họ hy vọng gì khi cố sống từng ngày? Đã có câu trả lời! Vũ trụ là một sòng bạc khổng lồ, mọi sự đánh cược đều có tỉ lệ của nó. Một ván bài đầu tư, khả năng thua càng cao thì khi thắng ta càng lời. Và ván bài đầu tư cao nhất mà con người đang tham gia, đó chính là đầu tư vào tình thương! Thua sạt nghiệp, và lỗ càng cao. Mỗi ngày kiếm tiền, những người nghèo khổ, họ đang đầu tư vào công ty tình thương!
  4. Tại sao cố quên lại càng nhớ? Theo tôi cái này vì cách hoạt động của bộ não. Giống như khi đọc một cái gì đó, ta có biết hoặc thuộc, nhớ và vận dụng nó (khi nói đến vận dụng ý tôi là việc có thể tùy nghi nó vào đa số vấn đề, kiểu dùng một đến ứng vạn vấy, tạm gọi là hành). Khi lên đến nhớ, thì đã một phần nào liên kết với những thứ khác mà ta nhớ hoặc hành trong bộ não, để đến một thời điểm nào đó có khả năng vận dụng tùy biến tạo ra cái mới. Khi cái mới được tạo ra, cái được nhớ sẽ trở thành hiểu biết và dần có thể hành nó. Quay lại việc cố quên, bằng việc ra lệnh cho bộ não "quên đi", nó sẽ phải cắt các liên kết khác tạo ra trí nhớ. Bằng cách này, mỗi khi cắt đi một liên kết, phần nằm ở các đầu sẽ được lôi ra kiểm tra để xác nhận. Và vì nó liên quan đến cái sự "hiểu biết" nên sẽ gợi lại các hình ảnh liên tục mới có thể xóa bỏ được hoàn toàn (vì tạo liên kết với rất nhiều những gì ta biết trong não để có thể nhớ lâu). Nên nếu vì việc này mà bạn bị ảnh hưởng đến công việc thì là vì bạn đã liên kết nó với hành, và bộ não khá toàn năng, những dây không thể cắt thì nó sẽ xóa hoặc ghi đè lên; thế nên đừng thắc mắc là tại sao bạn lại quên trước quên sau nhé. Nói thêm là khi yêu thì việc ghi nhớ những cảm xúc này thỉnh thoảng cũng làm gián đoạn quá trình ghi nhớ của bạn vì nó cũng tạo các liên kết với những thứ trong não và trong tim bạn nhé.
  5. Gần đây tôi nhận ra là mùa hè mình lại hay bị lấn át với cảm xúc, tôi tự hỏi nguyên nhân của điều này, và khi trả lời được thì tôi cũng có đáp án cho câu hỏi phía trên. Mùa hè là cái mùa mà cha mẹ mong con cái về nhà sau một học kỳ xa cách; bằng cách này vô tình những tình cảm sẽ lớn lên theo từng cuộc gọi, giống như thủy triều lúc lên lúc xuống vậy. Từ nhỏ tôi đã quan điểm thế này: người yêu thì đã là người trong gia đình rồi :)) Bởi vậy, khi mà tình cảm gia đình lớn dần lên, thì cơ thể đòi yêu cũng là chuyện bình thường. 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét